Phật dạy chúng ta luôn luôn có lòng tri ân báo ơn, chúng sanh có ơn với chúng ta cho dù có nhỏ như giọt nước chúng ta cũng phải luôn ghi nhớ trong lòng. Hoà Thượng Tịnh Không dạy chúng ta “ Hãy sống trong thể giới biết ơn “ khi biết ơn người khác, trong lòng ta luôn không có sự đối nghịch, biết ơn ngay cả những người làm hại ta vì đã tôi luyện tâm trí cho ta, biết ơn ngay cả những người lừa gạt ta vì đã tăng trưởng kiến thức cho ta…

Bàn thờ chính là nơi tâm linh trong gia đình, cũng chính là nơi để ta thể hiện lòng tri ân báo đáp. Tuỳ từng hoàn cảnh, tuỳ từng gia đình mà ta có thể thiết kế bàn thờ to hay nhỏ, hoàn toàn không hề có sự cứng nhắc nào trong việc thể hiện tấm lòng tri ân tới Phật, tới tổ tiên dòng họ.

Các đồ vật trên bàn thờ đều có những ý nghĩa và chính là biểu pháp để hàng ngày chúng ta thắp nén hương và quán chiếu. Trên bàn thờ luôn có hoa tươi và quả tốt , tượng trưng cho ý nghĩa “ hoa là nhân , quả là quả “ chúng ta luôn luôn khắc cốt ghi tâm làm việc gì cũng phải nhớ đến nhân và quả. Ngoài ra có một ly nước trong , ly nước này không phải để cho Phật hay gia tiên uống mà chính là sự nhắc nhỏ cho việc giữ gìn tâm thanh tịnh của mỗi người, chúng ta phải luôn làm sao để tâm mình thanh tịnh lắng trong như cốc nước vậy. Trên bàn thờ còn có ngọn đèn , tượng trưng cho trí tuệ, chúng ta thắp đèn với tấm lòng tượng trưng cho trí tuệ của mình càng ngày càng mở mang và không bao giờ tắt.

Khi hiểu biết hơn về ý nghĩa của những vật dụng trên bàn thờ , khi thắp hương hàng ngày chúng ta sẽ thấy ý nghĩa và cảm thấy cần phải phấn đấu và cố gắng hơn nữa, ngày hôm nay phải tốt hơn hôm qua, tâm ta phải thanh tịnh hơn, trí tuệ của ta phải sáng hơn, các việc làm của ta đều tuân thủ nhân quả …

Có nhiều người học Phật rồi không thờ tổ tiên gia tiên, chỉ thờ Phật , điều này không đúng với tinh thần Phật Giáo, Phật dạy cha mẹ như là hai vị Phật sống trong nhà, vì vậy đầu tiên chúng ta phải khởi tâm tri ân báo đáp với bố mẹ, tổ tiên rồi mới đến Thầy tổ … ta cung kính vị Phật bên ngoài mà vị Phật trong nhà chúng ta không làm tròn được thì đó là bội đức ( trái với tánh đức của chính mình ).

Chúng ta hoàn toàn phải tuân thủ nguyên lý nguyên tắc, có những người nói rằng cúng rồi sợ người âm chấp vào cúng kiếng ko siêu thoát nhưng xin thưa rằng không cúng thì người âm còn chấp nhiều hơn còn mang tâm oán hận , không có sự tôn kính tổ tiên, không những thế, bản thân thé gian pháp còn không làm tròn , người khác nhìn vào sẽ cảm thấy ái ngại, tổ tiên cha mẹ người ta còn không thờ cúng thì ko biết người ta thờ cúng ai?

Trong Đệ Tử Quy có câu” Tang đủ lễ, cúng hết lòng – Việc người chết như người sống” cũng nói rất rõ về đạo lý này. Cúng chúng ta dùng tâm gì để cúng mới là quan trọng, cúng như thế nào mới như lý như pháp, không phải mâm cao cỗ đầy , rồi lấy nỗi đau của chúng sanh để làm đồ cúng cho mình khiến cho người đã mất càng thêm tội nghiệp.

Chỉ cần với tâm tri ân, báo ân, chỉ càn với tâm thanh tịnh dù chỉ là hoa quả và ly nước cũng tròn đầy công đức cho người đã khuất.
Chúng ta cũng nên chia sẻ khai thị cho tổ tiên về nhân quả về con đường giải thoát với tấm lòng chân thành và cung kính.
Vì người đã khuất , mà mình tu học mình thay đổi mình thành Phật thì đó mới là sự cúng tốt nhất. “Một người đắc đạo cửu họ sanh thiên”

Do vậy chúng ta hiểu hơn về những biểu pháp trên bàn thờ và rõ hơn về lý & sự của việc cúng lễ tri ân báo ơn với Phật , với tổ tiên ta càng thấy hổ thẹn và thêm động lực phấn đấu trở thành người tốt có ích cho chúng sanh cho cộng đồng làm cho tổ tiên ở trên trời cao cũng mình cười và tự hào về mình.

A Di Đà Phật _()_

Trả lời